Sẻ chia

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lưu Quang Trung (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:38' 24-03-2012
Dung lượng: 22.0 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Lưu Quang Trung (trang riêng)
Ngày gửi: 22h:38' 24-03-2012
Dung lượng: 22.0 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Sẻ chia
AT - Ê! Đồ HIV! Cút đi!
- Nhìn cái mặt nó kìa, khiếp quá!
- Cút đi con HIV kia...
Tụi trẻ trong làng đua nhau ném những cục đất, đá về phía con bé. Nó khoảng 12, 13 tuổi, gương mặt xanh xao, thân hình bé nhỏ, đang đưa tay tránh những cái ném tàn nhẫn và lời mỉa mai, giễu cợt cay độc. Nó cố chạy xa đám trẻ thì chẳng may vấp phải cục đá và ngã. Bàn tay nó rớm máu. Nó ngơ ngác nhìn bàn tay lấm lem đất cùng những giọt máu đỏ tươi. Tụi trẻ rú lên, làm bộ sợ sệt không dám đến gần nó:
- Eo ôi! Nó bị chảy máu kìa...
- Đến gần là bị lây đấy!
- Chúng mày ơi! Nó định làm cho chúng mình bị lây bệnh theo nó.
Mấy người làng đi ngang qua trông thấy đều quay đi, người thì không quan tâm, người thì quát con cháu đi về kẻo bị lây. Chẳng ai đếm xỉa tới con bé vẫn ngồi đó với bàn tay bị thương. Dường như họ nghĩ rằng chỉ cần đến gần nó là sẽ bị lây bệnh.
Chợt có một cô bé khác trạc tuổi nó, ăn mặc giản dị, hai bím tóc đuôi sam gọn gàng đến đỡ nó dậy. Nó rụt tay lại sợ chạm phải cô bé kia. Nó nói:
- Đừng đến gần mình. Ba mẹ mình bị bệnh, có lẽ mình cũng bị, bạn sẽ bị lây đấy.
- Mình nghe bác sĩ trên xã nói về căn bệnh này rồi - cô bé mỉm cười với nó - Bạn đi khám xem, có thể bạn không bị mắc bệnh đâu.
Nó cười, mắt ngấn lệ. Chỉ một hành động thông cảm thật nhỏ cũng làm nó ấm lòng, thấy mình vẫn chưa bị gạt ra khỏi xã hội.
AT - Ê! Đồ HIV! Cút đi!
- Nhìn cái mặt nó kìa, khiếp quá!
- Cút đi con HIV kia...
Tụi trẻ trong làng đua nhau ném những cục đất, đá về phía con bé. Nó khoảng 12, 13 tuổi, gương mặt xanh xao, thân hình bé nhỏ, đang đưa tay tránh những cái ném tàn nhẫn và lời mỉa mai, giễu cợt cay độc. Nó cố chạy xa đám trẻ thì chẳng may vấp phải cục đá và ngã. Bàn tay nó rớm máu. Nó ngơ ngác nhìn bàn tay lấm lem đất cùng những giọt máu đỏ tươi. Tụi trẻ rú lên, làm bộ sợ sệt không dám đến gần nó:
- Eo ôi! Nó bị chảy máu kìa...
- Đến gần là bị lây đấy!
- Chúng mày ơi! Nó định làm cho chúng mình bị lây bệnh theo nó.
Mấy người làng đi ngang qua trông thấy đều quay đi, người thì không quan tâm, người thì quát con cháu đi về kẻo bị lây. Chẳng ai đếm xỉa tới con bé vẫn ngồi đó với bàn tay bị thương. Dường như họ nghĩ rằng chỉ cần đến gần nó là sẽ bị lây bệnh.
Chợt có một cô bé khác trạc tuổi nó, ăn mặc giản dị, hai bím tóc đuôi sam gọn gàng đến đỡ nó dậy. Nó rụt tay lại sợ chạm phải cô bé kia. Nó nói:
- Đừng đến gần mình. Ba mẹ mình bị bệnh, có lẽ mình cũng bị, bạn sẽ bị lây đấy.
- Mình nghe bác sĩ trên xã nói về căn bệnh này rồi - cô bé mỉm cười với nó - Bạn đi khám xem, có thể bạn không bị mắc bệnh đâu.
Nó cười, mắt ngấn lệ. Chỉ một hành động thông cảm thật nhỏ cũng làm nó ấm lòng, thấy mình vẫn chưa bị gạt ra khỏi xã hội.
 







Các ý kiến mới nhất